VNTB – 45 năm nữa, Việt Nam sẽ là nước phát triển?

Võ Hàn Lam

(VNTB)  –  “Đến năm 2045, kỷ niệm 100 năm thành lập Nước: Trở thành nước phát triển, thu nhập cao”.

 

Câu dự báo ở trên được tổng bí thư – chủ tịch Nước Nguyễn Phú Trọng nêu về yêu cầu mục tiêu phấn đấu, trong bài viết “Chuẩn bị và tiến hành thật tốt Đại hội XIII của Đảng, đưa đất nước bước vào một giai đoạn phát triển mới”, đăng rải rác trên tất cả các tờ báo từ chiều ngày 31-8-2020 đến sáng ngày 2-9-2020.

Cần phải quản trị quốc gia ra sao để có thể đạt mục tiêu phấn đấu mà ông Nguyễn Phú Trọng đặt ra?

Số liệu mà bộ phận thư ký của ông Nguyễn Phú Trọng đã lựa chọn để chấp bút cho bài báo theo khẩu khí người đứng đầu quốc gia, có lẽ đó là bản báo cáo của Ngân hàng Thế giới công bố ngày 27-5-2020.

Báo cáo có tên gọi “Việt Nam Năng động: Tạo nền tảng cho nền kinh tế thu nhập cao”, đã nhận định: Mô hình phát triển dựa vào năng suất – kết hợp đổi mới, sáng tạo với phát triển cân bằng và phân bổ hiệu quả vốn tư nhân và nhà nước, vốn nhân lực và vốn tự nhiên – sẽ là yếu tố then chốt để Việt Nam đạt được mục tiêu trở thành nền kinh tế có thu nhập cao vào năm 2045.

Ông Ousmane Dione, Giám đốc Quốc gia Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, giải thích thêm rằng để đạt mục tiêu trở thành nền kinh tế có thu nhập cao vào năm 2045, tăng trưởng năng suất phải  giữ vị trí then chốt trong mô hình phát triển kinh tế thập kỷ tới. Nói cách khác, Việt Nam cần có quyết sách để không chỉ phát triển nhanh hơn mà còn chất lượng hơn.

Ông Ousmane Dione cho rằng: Trên cơ sở các đánh giá trong Báo cáo Việt Nam 2035, kinh nghiệm phát triển của chính Việt Nam và những bài học từ các quốc gia khác, Việt Nam cần cân bằng giữa tích lũy và phân bổ có hiệu lực và hiệu quả bốn loại vốn, bao gồm vốn tư nhân, vốn nhà nước, vốn con người và vốn tự nhiên. Sự cân bằng này phụ thuộc nhiều vào năng lực đổi mới sáng tạo và năng lực thực thi cải cách thể chế và thị trường của đất nước.

Báo cáo cho rằng để tiếp tục tăng trưởng trong một môi trường có nhiều biến động như vậy, Việt Nam cần tập trung củng cố các tài sản sản xuất, trong đó ưu tiên 4 lĩnh vực:

Thứ nhất, doanh nghiệp năng động. Thể chế chính trị phải khuyến khích cạnh tranh và tạo điều kiện cho doanh nghiệp dễ dàng gia nhập và rời thị trường để đảm bảo nguồn lực được đưa đến những công ty sáng tạo và hiệu quả nhất. Điều này chỉ có thể xảy ra trong một môi trường kinh doanh thuận lợi, doanh nghiệp được đảm bảo khả năng tiếp cận tài chính, quy định pháp lý minh bạch và được pháp luật bảo vệ.

Thứ hai, cơ sở hạ tầng hiệu quả. Việt Nam đã xây dựng rất nhiều công trình cơ sở hạ tầng. Nhưng hiện nay Chính phủ cần nâng cao hiệu quả và tính bền vững của dịch vụ hạ tầng, đặc biệt trong việc huy động tài chính, vận hành và bảo trì.

Thứ ba, lao động có tay nghề cao và cơ hội cho tất cả mọi người. Việt Nam có thứ hạng cao về giáo dục phổ thông, nhưng một mô hình tăng trưởng dựa vào năng suất cần nâng cao chất lượng giáo dục đại học và các chương trình đào tạo kỹ thuật và dạy nghề. Cần trao nhiều cơ hội hơn nữa cho những người đang đối mặt với các rào cản gia nhập thị trường lao động, trong đó có người dân tộc thiểu số, để thúc đẩy công bằng xã hội và tăng trưởng kinh tế trong bối cảnh dân số già hoá và lực lượng lao động giảm.

Thứ tư, kinh tế xanh. Để phát triển bền vững, cần quản lý hiệu quả hơn các nguồn tài nguyên tái tạo như đất, rừng và nước; kiểm soát ô nhiễm chặt chẽ hơn, đặc biệt ở các trung tâm đô thị lớn; giảm thiểu và thích ứng với các tác động không thể tránh khỏi của biến đổi khí hậu đang ngày càng gia tăng.

Giới phân tích tài chính lập luận: Việt Nam đặt mục tiêu đến năm 2020 thu nhập bình quân đầu người là 3.000 USD, hiện nay việc có thể hoàn thành mục tiêu này hay không vẫn chưa thể biết được, đặc biệt là mục tiêu “cơ bản thực hiện công nghiệp hóa và hiện đại hóa” xem ra vẫn còn có khoảng cách xét từ khía cạnh trình độ phát triển của Việt Nam hiện nay. Đó là chưa kể hậu quả và di chứng lâu dài của đại dịch Covid-19 đối với Việt Nam vẫn chưa thể tiên liệu được gì.

Cho dù lấy thu nhập bình quân đầu người 3.000 USD để làm khởi điểm cho Việt Nam vào năm 2020, thì việc thu nhập bình quân đầu người đạt 18.000 USD vào năm 2030 cơ bản dường như không thể hoàn thành, vì nó đòi hỏi tốc độ tăng trưởng 20%/năm. Và một lần nữa, đại dịch Covid-19 là vật cản khó vượt qua nhất cho mục tiêu tăng trưởng đó.

Tuy nhiên, nếu lấy thu nhập bình quân đầu người đạt 18.000 USD làm mục tiêu khát vọng 100 năm vào năm 2045, thông qua nỗ lực như niềm tin của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong bài viết “Chuẩn bị và tiến hành thật tốt Đại hội XIII của Đảng, đưa đất nước bước vào một giai đoạn phát triển mới”, thì đây lại là một mục tiêu không có gì gọi là xa vời, vì Việt Nam chỉ cần duy trì tốc độ tăng trưởng 7,5%/năm. Mặc dù trước đây Việt Nam rất ít khi đạt đến tốc độ tăng trưởng này, nhưng nếu tất cả đều diễn ra thuận lợi, cho dù tốc độ tăng trưởng thấp hơn một chút, cộng thêm hiệu ứng tăng giá của đồng nội tệ Việt Nam do tăng trưởng kinh tế tạo nên, mục tiêu thu nhập bình quân đầu người đạt 18.000 USD vẫn có thể được thực hiện.

Song hiện nay, tiêu chuẩn thấp nhất về thu nhập bình quân đầu người của các nước phát triển tối thiểu phải đạt 20.000 USD, do đó có thể khẳng định thu nhập bình quân đầu người ở mức 18.000 USD là chưa đạt đến mục tiêu của các nước phát triển. Điều này dường như dàn trợ lý soạn thảo bài báo cho ông Nguyễn Phú Trọng đã không thể hiện, vì họ ngại ‘tạt gáo nước lạnh’ vào mặt người đã cao tuổi, nhiều bệnh lý nền, lại quyền bính như ông Nguyễn Phú Trọng.

6 Comments

  1. Ông ta bị bệnh tham quyền lực , danh vọng nên ông ta nói theo kiểu mị dân đó mà . Dân phần đông là đi làm thuê cho doanh ngiệp nước ngoài ông nói như vấy chỉ những người mê muội mới tin ông .

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Do NOT follow this link or you will be banned from the site!
error: