VNTB – Đảng CSVN: những nguy cơ nội tại ( bài 12)*

VNTB – Đảng CSVN: những nguy cơ nội tại ( bài 12)*

Overview

Đan Tâm

(VNTB) – Không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam, ngoài 95 triệu người Việt phải tự cố gắng cứu giúp nhau và tự cứu lấy chính mình!

Bài 12: Nguy cơ do quốc tế đang có chiến tranh toàn diện với ĐCSTQ, dù chiến tranh quân sự chưa xảy ra

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhận ra từ rất sớm, có lẽ trước khi ông ấy tranh cử tổng thống Mỹ, rằng Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang thực hiện việc thống trị toàn thế giới dưới vỏ bọc mỹ miều của toàn cầu hóa, tự do thương mại, kinh tế phát triển… Sự kiện đơn giản và quan trọng nhất đã được làm rõ như pha lê là quốc tế đang có chiến tranh toàn diện với Đảng cộng sản Trung Quốc, dù chiến tranh quân sự chưa xảy ra, nhưng không loại trừ khi tình hình mất kiểm soát từ hai phía.

Đó là điều mà dư luận chiến lược quốc tế đang bàn đến. Không phải là về nước Trung Quốc, và càng không phải là về người dân Trung Quốc. Trên thực tế, người dân Trung Quốc lại chính là nạn nhân lớn nhất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc hơn 70 năm qua. Mục tiêu tấn công từ quốc tế là Đảng Cộng Sản Trung Quốc – một đảng tàn bạo lạnh lùng, lừa lọc, bất nhân và thiếu tôn trọng các giá trị phổ quát.

Những điều này đã lộ rõ như ban ngày, vì đại dịch Vũ Hán đã phơi bày điều đó. Nó đã cho thế giới thấy được rõ ràng rằng chế độ TC là gì, họ muốn gì và họ sẽ làm gì để đạt được các mục đích của mình. Hiển nhiên họ muốn trở thành siêu cường của thế giới, với một kiểu quyền lực độc tôn. Những chư hầu của TC thì bị phơi bày như là những tay sai, thằng hề, đồng hành và chó săn của họ.

Kể từ năm 2017, Tổng thống thứ 45 của Mỹ là Donald Trump đã xem ĐCSTQ là một trong những đối thủ xảo quyệt nhất cần phải loại bỏ, với niềm tin rằng “Bản chất ĐCSTQ không bao giờ thay đổi và chính là tà ác. Theo Reuters, 08/07/2020, Giám đốc FBI Christopher Wray tuyên bố: “ĐCSTQ là ‘mối đe dọa lớn nhất’ đối với Mỹ” và mô tả một chiến dịch đa hướng do chính phủ Trung Cộng thực hiện để phá hoại đời sống người Mỹ.

Theo Ngọai trưởng Mỹ ông Michael Pompeo thì thế giới đang thức tỉnh trước một TC đã lộ nguyên hình là một thực thể lưu manh, ưa chuộng bạo lực và chà đạp Nhân Quyền. Ngày 23/07/2020, ông Pompeo đã chọn Thư Viện cố TT Richard Nixon (THE RICHARD NIXON PRESIDENTIAL LIBRARY AND MUSEUM) để đọc bài phát biểu tuyên bố chính thức chiến lược ngọai giao 21 điểm với tiêu đề “Trung Quốc Cộng sản và Tương lai Thế giới Tự do”(Communist China and the Free World’s Future), ngược chiều 180 so với chiến lược Nixon-Kissinger đã nuôi cho TC lớn mạnh suốt 50 năm qua kể từ 1972.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ Michael Pompeo, có tiêu đề “Trung Quốc Cộng sản và Tương lai Thế giới Tự do” – là bài cuối cùng trong chuỗi 4 bài phát biểu về Trung Cộng của các “chiến tướng” trong chính quyền của TT Donald Trump, gồm Cố vấn An ninh quốc gia Robert O’Brien nói về ý thức hệ, Giám đốc FBI Chris Wray nói về gián điệp, và Bộ trưởng Tư pháp William Barr nói về kinh tế. Bài phát biểu nầy nhấn mạnh đến 21 điểm chính yếu sau đây:

  1. Sai lầm cốt lõi của Hoa Kỳ – do Nixon-Kissinger tạo dựng – là đã mở cửa phương Tây suốt 45 năm qua (1972-2017) cho đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lớn mạnh và trở thành con quái vật Frankeinstein (https://en.wikipedia.org/wiki/Frankenstein).
  2. Phá bỏ di sản nguy hại của Nixon-Kissinger về hợp tác với Trung Cộng và quyết tâm không được quay lại mô hình nầy vì Hoa Kỳ muốn một thế kỷ 21 Tự Do.
  3. Trung Cộng là kẻ phản trắc luôn tấn công và khai thác xã hội tự do & minh bạch của các nước phương Tây. 
  4. Hoa Kỳ và phương Tây đã sai lầm khi liên tiếp nhân nhượng chính quyền Trung Cộng để đổi lại thị trường tiêu thụ Trung Cộng.
  5. Trung Cộng cướp bóc tài sản trí tuệ, bí mật thương mại và đột kích Hoa Kỳ để lôi kéo chuổi cung ứng hàng hóa ra khỏi Mỹ.
  6. Trung Cộng ngày càng độc đoán ở trong nước và hung hăng thù địch với Tự Do trên thế giới.
  7. Đối thoại vơi Trung Cộng là vô ích vì không đem lại thay đổi xứng đáng nào.
  8. Tham vọng bá chủ tòan cầu của Tập Cận Bình là thống trị thế giới bằng tư tưởng Mác-Lê tòan trị.
  9. Không được tin Trung Cộng mà phải xác minh và làm thay đổi TC bằng hành động không dựa trên những gì các nhà lãnh đạo TC nói, mà là cách họ hành xử.
  10. Giao dịch với Trung Cộng không giống như giao dịch với một quốc gia bình thường tôn trọng luật pháp mà phải có cách hành xử khác.
  11. Sinh viên Trung Cộng đến Mỹ để làm gián điệp và để ăn cắp sáng chế
  12. Quân đội Trung Cộng là quân đội không bình thường và phải đối phó theo cách khác.
  13. Hoa Kỳ chống đối ĐCSTQ chứ không chống nhân dân Trung Quốc vì họ cũng là nạn nhân trực tiếp của Đảng CS Trung Quốc.
  14. Đảng CS Trung Quốc luôn nói dối, không đại diện chu 1,4 tỉ dân Trung Quốc, và sợ lời nói thật của nhân dân Trung Quốc.
  15. Hoa kỳ ủng hộ những thành phần bất đồng chính kiến ở TC.
  16. Đảng CS Trung Quốc lặp lại các sai lầm của Liên Xô là không thừa nhận sở hữu tư nhân.
  17. TC phụ thuộc vào thế giới nhiều hơn thế giới phụ thuộc vào TC.
  18. Không thay đổi Trung Cộng thì Trung Cộng sẽ thay đổi thế giới.
  19. Mỹ không cho phép Tập Cận Bình độc trị trong và ngoài Trung Cộng.
  20. Khuyến khích các nước lớn nhỏ liên minh chống lại ĐCSTQ.
  21. Thế giới tự do đã thức tỉnh về nguy hiểm của TC và phải liên minh lại để chống đối ĐCSTQ.

Bài phát biểu mang tính bước ngoặt của Ngoại trưởng Mỹ Michael Pompeo dưới tựa đề “Trung Quốc Cộng sản và Thế giới Tự dolà dự báo của “sự khởi đầu một kỷ nguyên mới” trong các vấn đề toàn cầu và sự thay đổi bước ngoặc trong chính sách đối ngoại chống đối ĐCSTQ.

Ngòai ra, ĐCSTQ đã xây dựng một mạng lưới toàn cầu gồm ít nhất 600 trạm tuyển dụng trên khắp thế giới nhằm chiêu mộ những chuyên gia và nhà khoa học hải ngoại để thu thập các công nghệ tối tân. Việc chính quyền ĐCSTQ sử dụng dự án “Nghìn nhân tài” để đánh cắp tài sản trí tuệ và công nghệ kinh doanh của Mỹ không phải là điều bí mật.

Tuy nhiên, một báo cáo của Viện chính sách Chiến thuật Australia (ASPI) gần đây đã tiết lộ, chương trình “Nghìn nhân tài” chỉ là một trong số hơn 200 dự án tuyển dụng nhân tài của ĐCSTQ. Để chiêu mộ nhân tài khoa học và công nghệ tiên tiến từ các nước phát triển, ĐCSTQ đã xây dựng một mạng lưới tinh vi gồm ít nhất 600 trạm tuyển dụng nhân tài trên khắp thế giới, và hiện quy mô vẫn đang được tiếp tục mở rộng.

Báo cáo của Viện Nghiên cứu Chính sách Chiến lược Australia (ASPI) ngày 20/08/2020 cho hay các trạm tuyển dụng này được phân bổ nhiều nhất ở Hoa Kỳ với 146 trạm, tiếp theo là Đức và Úc với 57 trạm mỗi nước, Anh là 49 trạm, Canada 47 trạm, Nhật Bản 46 trạm, Pháp 46 trạm. Ngoài ra, các trạm này cũng xuất hiện ở các quốc gia xa xôi như New Zealand và Thụy Điển.

Nghị sĩ Anh Tom Tugendhat chỉ ra rằng, giống như tất cả các chế độ độc tài, Chính phủ Trung Cộng (TC) rất xảo trá, họ bất chấp tất cả để duy trì quyền lực và kiểm soát người dân, vì vậy họ phải che đậy sự thật về Virus Vũ Hán vì có thể gây ảnh hưởng đến uy quyền của họ. Ủy ban Ngoại giao của Hạ Viện Anh quốc do ông Tugendhat làm chủ tịch tuyên bố rằng TC đang quyết tâm xây dựng một trật tự toàn cầu mới do họ lãnh đạo.

Toàn cầu hóa bắt đầu từ phương Tây, là con đường mà chủ nghĩa tư bản mở rộng trên toàn cầu. Toàn cầu hóa về hình thức khiến cho kinh tế thâm nhập lẫn nhau, làm cho các quốc gia liên kết, hợp tác và phụ thuộc vào nhau trong một chuỗi cung ứng sản xuất & tiêu thụ. Điều bất hạnh là, ĐCSTQ với bản tính ma mãnh đã nhận ra toàn cầu hóa chính là cơ hội vàng để thao túng thế giới, làm các nước mất đi chủ quyền quốc gia, phá hoại cơ sở kinh tế dân tộc, nhằm thực hiện mục tiêu cuối cùng là làm bá chủ thế giới. Khi đại dịch bùng nổ, cả thế giới chao đảo vì nguồn cung cấp y tế và dược phẩm cũng như 90% hàng hóa phụ thuộc vào TC.

Các quốc gia tiếp tục phải nhập khẩu từ TC và nhận được bài học cay đắng khi trong cơn khủng hoảng, TC dùng chính thảm họa để trục lợi họ bằng việc đầu cơ hàng tỷ khẩu trang của thế giới rồi bán lại các thiết bị y tế như máy thở với giá cắt cổ và các bộ xét nghiệm cho kết quả sai 80%, còn khẩu trang y tế thì được làm từ đồ lót. Ngày nay cả thế giới chìm ngập trong sản phẩm hàng hóa “made in China”, và nó đã trở thành thương hiệu của toàn cầu hóa khi một mình TC thao túng mọi nguồn lực. Thông qua toàn cầu hóa, ĐCSTQ xâm nhập vào các ngành nghề, các tầng diện trong xã hội trên mọi phương diện về chính trị, kinh tế, pháp luật, giáo dục, truyền thông, nghệ thuật và xã hội, văn hóa.

Với CSVN, mưu đồ của TC là khống chế toàn diện Việt Nam về chính trị – tư tưởng, về kinh tế, văn hóa – xã hội, về quan hệ đối ngoại, cô lập, lấn chiếm gây sức ép từ phía biển và trên đất liền… để cưỡng chế Việt Nam phải thuận theo chiến lược của họ, thực chất là biến Việt Nam thành chư hầu, phụ thuộc, không bao giờ ngóc đầu lên được. Đây là điều không thể mơ hồ. Trên thực tế, Trung Quốc đã thực hiện được phần lớn những bước đi trong một chiến lược toàn diện cho mục tiêu của họ.

Cộng Sản Việt Nam (CSVN) đối phó rất bị động, nói chung là không thành công mà nguyên nhân cơ bản là nhiều người có trách nhiệm vẫn không dựa vào dân, vẫn mơ hồ, không đánh giá đầy đủ nguy cơ TC và vẫn có tâm lý “sợ” họ làm căng. Chính sự mơ hồ đó, cộng với sự kém cỏi về kinh tế mà lòng tham của nhiều chủ đầu tư của các nhóm lợi ích tay sai TC không được ngăn chặn và đã gây ra những “nguy hại” trong quan hệ kinh tế với TC.

Nó rất dễ bị đội ngũ chiến tranh tâm lý của chính TC khai thác cũng như những “thế lực khác” lợi dụng. TC biết rất rõ đảng CSVN chỉ muốn được yên thân để giữ vững quyền cai trị độc tôn tại VN nên đã buộc CSVN thần phục ĐCSTQ và biến hình trở thành một bản sao nhỏ của “mô hình Trung Cộng” y hệt như 900 năm Bắc Thuộc trong thiên kỷ thứ I của lịch sử (Hội nghị Thành Đô 1990 đã đóng dấu mốc cho sự kiện cụ thể nầy).

Theo giám đốc nghiên cứu Benoît de Tréglodé thuộc Viện Nghiên cứu Chiến lược của Trường Quân sự Pháp (IRSEM) thì căng thẳng giữa TC và Mỹ đã được quốc tế ghi nhận từ khi bản báo cáo chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương được bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ trình bày vào tháng 06/2019 nhân Đối thoại Shangri-La ở Singapore, nêu rõ TC là mối đe dọa lớn nhất cho an ninh trong khu vực. Mặc dù Quốc hội CSVN, vào tháng 06/2012, đã thông qua Luật Biển bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa & Trường Sa, hôm 17/4/2020, TC đã “chơi trò vừa ăn cướp vừa la làng” bằng cách đệ trình lên Liên Hiệp Quốc một tài liệu cáo buộc Việt Nam “đưa quân xâm lược và chiếm đóng bất hợp pháp các đảo, đá thuộc quần đảo Nam Sa của Trung Quốc hòng tạo ra tranh chấp”.

Trên Biển Đông, lợi dụng khi cả thế giới đang đối phó với Virus Vũ Hán nhà cầm quyền TC “thừa nước đục thả câu” bằng việc tăng cường quân sự, gia tăng các biện pháp dọa dẫm và bành trướng lãnh thổ. Ngày 18/4/2020, TC đã ngang ngược lập chính quyền quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Trụ sở của cái gọi là “huyện đảo Tây Sa” đặt tại đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, của cái gọi là “Nam Sa” đặt tại đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa – cả hai quần đảo thuộc chủ quyền hợp pháp của Việt Nam. Một ngày sau, ngày 19/4/2020, TC lại tiếp tục có hành động bành trướng mới qua việc công bố cái gọi là “danh xưng tiêu chuẩn” của hàng chục hòn đảo, bãi đá và thực thể địa lý trên Biển Đông. Trong số này có những điểm nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Các “danh xưng tiêu chuẩn” này bao gồm “25 đảo đá, rạng san hô và 55 thực thể địa lý dưới biển ở Biển Đông”, đồng thời Trung Cộng còn công bố thêm kinh độ, vĩ độ của chúng. Trong những thực thể này, có những bãi cạn nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, có điểm chỉ cách bờ biển Việt Nam chưa đầy 60 hải lý hoặc đường cơ sở Việt Nam khoảng 50 hải lý.

Giới quan sát nhận định hành động của chính phủ TC một lần nữa cho thấy họ sẽ không từ bỏ các âm mưu củng cố chủ quyền vô lý tự vẽ ra trên Biển Đông. Bất chấp các phản ứng quốc tế, TC vẫn tiếp tục phổ biến các yêu sách chủ quyền vô căn cứ và lập luận như thể mình là nạn nhân của tình trạng không tuân thủ luật quốc tế. Mới đây, truyền thông thế giới dậy sóng với kế hoạch Mỹ xây dựng một “mạng lưới kinh tế thịnh vượng(Economic Prosperity Network), mục đích được cho là sẽ chuyển dịch chuỗi cung ứng rời khỏi Trung Quốc càng nhanh càng tốt ngay khi đại dịch cho thấy vai trò then chốt của Bắc Kinh trong nền kinh tế thế giới.

Sáng kiến mang tên Mạng lưới Thịnh vượng Kinh tế nhằm đưa các quốc gia và doanh nghiệp xích lại gần nhau để “vận hành theo một hệ giá trị chung. Không chỉ Mỹ, hôm 29/05/2020, Anh cho biết nước này đang hối thúc Mỹ hình thành một câu lạc bộ gồm 10 quốc gia có thể tự phát triển công nghệ 5G và giảm sự phụ thuộc vào tập đoàn Huawei của Trung Quốc. Mạng lưới thịnh vượng nầy không thấy đề cập gì đến CSVN.

Hôm thứ Ba 15/09/2020, tại Hội nghị Online của Hội đồng Đại Tây Dương (Atlantic Council), Ngoại trưởng Mỹ Michael Pompeo khi đàm luận về quan hệ Mỹ-Trung đã vạch trần mục đích thật sự của cái gọi là “chấn hưng dân tộc” của Bắc Kinh.

Ông Pompeo tiết lộ rằng mượn dùng chiêu bài “chấn hưng dân tộc”, kỳ thực đây là một sự dối trá. Mục đích thực sự của nó chính là dã tâm thống trị thế giới và Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang cố gắng đạt được sự phá hủy trật tự quốc tế vốn có hiện nay, mà trật tự quốc tế này không chỉ mang lại lợi ích cho người dân Mỹ mà còn cả những người yêu tự do trên toàn cầu.

Những gì chúng tôi tìm kiếm là một hệ thống quốc tế dựa trên luật lệ. Đây sẽ là sức mạnh chủ đạo trong thế kỷ tới, hệ thống này không chỉ có lợi cho Hoa Kỳ, mà còn có lợi cho những người yêu tự do trên khắp thế giới. Khi tôi nói về sự thèm khát quyền bá chủ thế giới của ĐCSTQ, đây chính là điều mà ĐCSTQ đang nhắm đến, đây chính là điều mà nó muốn phá hủy, và chúng ta nên nhớ những gì họ nói”, Ngoại trưởng Mỹ cho hay.

Ông Pompeo cũng nói rằng, mục tiêu “chấn hưng dân tộc” mà Tổng bí thư ĐCSTQ Tập Cận Bình đề cập đến thực ra là “chủ nghĩa dân tộc lấy Mác-Lê làm hệ tư tưởng cốt lõi” và “Ông Tập Cận Bình tận sức vì điều này và đã bỏ ra rất nhiều nguồn lực để đạt được mục đích đó. Mô hình của ĐCSTQ là mô hình phát triển tòan trị dung hợp giữa doanh nghiệp và quân đội một cách cao độ do nhà nước CSTQ hỗ trợ”.

ĐCSTQ đã sử dụng những lời nói dối của cái gọi là “chấn hưng dân tộc” để thực hiện hành vi cướp bóc. Gần đây, truyền thông nước ngoài tiết lộ rằng công ty Zhenhua Data ở Thâm Quyến được quân đội ĐCSTQ hậu thuẫn đã thu thập thông tin cá nhân của hàng triệu người trên khắp thế giới, công ty này từng tuyên bố rằng họ có sứ mệnh giúp đỡ “chấn hưng sự vĩ đại của dân tộc Trung Hoa”.

Ông Mike Pompeo cũng nói rằng chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc đã thay đổi: “Quyết sách đối với Trung Cộng trong những năm 1970 là có ý nghĩa vào thời điểm đó (chính sách về TC của Nixon-Kissinger thời đó). Giờ đây, đối với an ninh quốc gia của Hoa Kỳ mà nói thì lại hoàn toàn vô nghĩa. Điều này không chỉ là vấn đề an ninh, mà là vấn đề về cách thức tăng trưởng kinh tế Mỹ cho đến duy trì việc làm, sự giàu có và thịnh vượng”.

Ông Pompeo cũng nói rằng chính sách cứng rắn của Hoa Kỳ đối với ĐCSTQ “không chỉ là chính sách của chính quyền Tổng thống Trump, mà là chính sách của chính phủ Hoa Kỳ trong nhiều năm tới”. Một nhà ngoại giao và chính trị học của Pháp trước đây từng nói, (đại ý) sức mạnh Mỹ không phải là quân sự, kinh tế, khoa học kỹ thuật hay công nghệ, dù đó là những lãnh vực họ đang đẫn đầu.

Sức mạnh Mỹ chính là khả năng tự sửa sai. Tướng TC, Lưu Á Châu cũng đã từng nhận định, (đại ý) chế độ chính trị Mỹ ưu thế hơn TC (Trung Cộng) ở chỗ sửa sai. Theo ông tướng này thì nếu một ông tổng thống Mỹ phạm sai lầm, Quốc hội Mỹ có thể phế truất, hoặc nhân dân Mỹ có thể dùng lá phiếu chọn tổng thống khác trong kỳ bầu cử kế tiếp để sửa sai. Còn TC khi gặp sai lầm rất khó và rất chậm sửa sai.

Mới đây tướng Đới Húc của TC, từng là một tướng diều hâu, vừa công bố một đề xuất “bốn điều không ngờ tới và mười điều nhận thức mới về nước Mỹ”, được xem là có giá trị định hình lại quan hệ Trung Mỹ của Bắc Kinh. Trong điều nhận thức lại thứ hai Đới Húc cho rằng Mỹ có một cơ chế sửa sai hoàn hảo, và rằng khi nhận ra sai lầm của tổng thống cũ, tổng thống mới của Mỹ thay đổi 180 độ, nhanh như lật trang sách. Vậy thực hư thế nào?

Ông Trump nhận ra sai lầm nghiêm trọng của ba đời tổng thống trước trong chính sách hợp tác với TC, bắt đầu từ tổng thống Bill Clinton, Busch con, và sau cùng là tổng thống Obama. Theo Ông Trump thì ba ông tổng thống tiền nhiệm đã để cho TC ăn cắp việc làm của người Mỹ, thao túng tỷ giá, gian lận thương mại, trộm cắp công nghệ, bắt ép chuyển giao sản phẩm trí tuệ, hỗ trợ các doanh nghiệp nhà nước để chiếm ưu thế cạnh tranh, thao túng WTO…  dẫn đến việc hàng năm TC lấy đi hàng trăm tỷ USD của người Mỹ vì thâm hụt mậu dịch quá lớn với TC, nếu không ngăn chặn thì TC sẽ vượt Mỹ.

Từ đó chương trình tranh cử của Ông Trump là làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại, và đó cũng chính là lý do cử tri Mỹ bầu chọn Donald Trump làm tổng thống để sửa sai lầm của Obama. Khi Ông Trump nhận chức tổng thống, ngay lập tức ông thực hiện lời hứa với cử tri, thay đổi gần như đảo ngược 180 độ mọi thành quả của tổng thống mãn nhiệm Barack Obama. Dù bị phe đối lập đối đầu một mất một còn, Ông Trump vẫn thực hiện lời hứa với cử tri là làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại bằng cách bao vây đánh phá TC toàn diện, tước bỏ mọi lợi thế mà ba tổng thống tiền nhiệm đã trao cho TC, làm TC bao phen lên bờ xuống ruộng, và hiện không ngóc đầu lên nổi.

Bởi khi chuỗi cung ứng rút khỏi TC, thì không chỉ TC mất công cụ ép các nước khác vì hầu hết doanh nghiệp các nước phụ thuộc vào chuỗi cung ứng đặt tại TC, không chỉ mất nguồn thu thuế khổng lồ, không chỉ hàng triệu lao động mất việc gây bất ổn xã hội, không chỉ hàng ngàn doanh nghiệp phụ trợ cho chuỗi cung ứng phải đóng cửa.

Điều tệ hại nhất chính là gần ba ngàn tỷ USD theo chuỗi cung ứng rút ra khỏi TC thì dự trữ ngoại hối của TC gần như chẳng còn mấy, kinh tế vĩ mô sẽ bị rối loạn, tiền tệ sẽ bất ổn, chứng khoán sẽ tuột dốc, lạm phát sẽ nặng nề. Đó cũng là lý do các ngân hàng TC bắt đầu bất ổn khiến ông Tập Cận Bình phải thắt chặt không cho nhân dân Trung Quốc rút tiền ồ ạt khỏi ngân hàng. Cú đánh chưa đến hiệp chót mà hai ông tướng diều hâu TC nói trên đã khuyên lãnh đạo TC quay về chước giấu mình chờ thời, không nên tranh bá nữa.

Nói cách khác, TC đã nhận ra sức mạnh Mỹ, nhận ra cơ chế sửa sai hoàn hảo của Mỹ nên rất khó mua chuộc và phỉnh gạt, nhận ra TC chưa đủ sức đối đầu với Mỹ…Ông tướng diều hâu Đới Húc còn cho rằng Nhật đã khôn ngoan chấp nhận đứng sau Mỹ nên cứ rỉ rả hốt bạc (dã ngơ vơ đồ Mỹ). Có lẽ ông tướng này muốn TC cam phận đứng sau Mỹ như Nhật cho lành, tranh bá làm gì khi TC chưa tự lực cánh sinh được, còn phải dựa vào nền tảng và các giá trị Mỹ để phát triển, nên giấc mơ Trung Hoa chưa thấy đâu mà đã xuống ruộng lên bờ. Nhưng có vẻ như Ông Tập Cận Bình chưa muốn dừng tay.

Đảng CSVN biết rõ âm mưu bành trướng và những cách tiến hành cuộc xâm lược của TC, nhưng lâm vào cái thế “mở miệng mắc quai” chỉ vì họ là bạn vàng, là đồng văn, đồng chí anh em và là chỗ dựa cho Đảng, là nơi bảo đảm cho sự tồn tại ở vị trí cai trị của Đảng. Sự kiện nầy cho thấy TC đã đặt đảng CSVN vào một vị thế hết sức bất lợi trước nhân dân VN và mất hết sự ủng hộ của quần chúng VN.

Đó là cái thế bị Trung Cộng bao vây làm cho “Tứ bề thọ địch”, có nghĩa là tình thế đã lâm vào bước đường cùng khó bề vùng vẫy ra khỏi mật ước Thành Đô 1990. Hơn nữa, CSVN càng nhún nhường thì TC càng lấn tới. Đó chính là bàn tay bá quyền nước lớn của TC – điều mà người Việt từ công chức đến dân thường phải nhận thức và có hành động thống nhất.

Thảm họa bị ảnh hưởng bởi nguy cơ tự thân của Trung Cộng đã ở trước mắt, do bởi chiến lược gắn kết Việt Nam vào TC suốt 30 năm qua, khiến cho không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 95 triệu người Việt phải tự cố gắng cứu giúp nhau và tự cứu lấy chính mình ! Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình !

 

*Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Categories: Chính Trị, Tin mới, VNTB

Write a Comment

Your e-mail address will not be published.
Required fields are marked*

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.