VNTB – Cuộc Chiến Tranh Ủy Nhiệm: man rợ và đẫm máu – Phần 2

VNTB – Cuộc Chiến Tranh Ủy Nhiệm: man rợ và đẫm máu – Phần 2

Lê Bá Vận

 

(VNTB) – Nội chiến vừa rồi ở thế kỷ 20 giữa 2 chính thể: VNDCCH miền Bắc và VNCH miền Nam là man rợ và đẫm máu nhất, sản phẩm của cuộc chiến tranh ủy nhiệm điển hình.

 

I) Đánh giá ngày 30/4/1975

 

Nội chiến huynh đệ tương tàn là chuyện thường xảy ở Tàu và ta trong lịch sử. Ở Tàu điển hình là thời Tam Quốc (Ngụy, Thục, Ngô) nhiều tình tiết. Nước ta xưa có Thập nhị sứ quân, thời cận đại có Trịnh Nguyễn phân tranh và chiến tranh giữa Nguyễn Ánh và Tây Sơn.

Nội chiến vừa rồi ở thế kỷ 20 giữa 2 chính thể: VNDCCH miền Bắc và VNCH miền Nam là man rợ và đẫm máu nhất, sản phẩm của cuộc chiến tranh ủy nhiệm điển hình.

Liên Xô, Tàu cộng mưu đồ cộng sản hóa thế giới, Mỹ cố sức ngăn cản. Tránh đối đầu trực tiếp các siêu cường cung cấp vũ khí, ủy nhiệm việc gây chiến tranh cho các nước nhỏ. 

Tại Việt Nam năm 1954 Bắc, Nam 2 bên được phân chia ranh giới tại sông Bến Hải, vĩ tuyến 17, “nước sông không phạm nước giếng”, lại càng không có thù hận truyền kiếp gì với nhau.

Sự kiện Hồ Chí Minh (HCM) nhất quyết gây chiến, thanh toán VNCH dù phải trả giá mạng sống cả triệu thanh niên công dân miền Bắc bỏ thây trên chiến trường miền Nam, tất nhiên phải có một động lực to lớn nào đó bất khả kháng thúc đẩy, ngoài nhiệm vụ đánh thuê.

 Động lực đó là tính cuồng tín nơi chủ nghĩa Mác Lê của HCM và cộng sự. Hồ nói, nguyên văn: “không khoan nhượng, lập chế độ chuyên chính toàn trị vô sản và đấu tranh giai cấp theo khuôn mẫu Mao Trạch Đông”. Nghị quyết phải giết sách tất cả ngụy quân ngụy quyền.  

Ngày 30/4/1975 bên thắng cuộc khen tài khen giỏi, bên thua cuộc chê bai, bất phục vì thương vong, thua trận chỉ do hỏa lực súng đạn Xô Tàu, hai bên hằn học bất tận.

Trong chiến tranh Bộ chính trị Đảng đã liên tục đưa ra hàng trăm nghị quyết về chiến lược bất kể hao quân, chỉ đạo tài tính cuộc chiến đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác (?) như trận Tết Mậu Thân 1968, Quảng Trị 1972, chiến dịch Tây Nguyên 1975… Đảng đã có những nhà quân sự tài ba, những nhà ngoại giao đàm phán khôn ngoan, lỗi lạc, những chiến sĩ anh hùng, tay nã đạn, tay níu càng trực thăng địch, ghìm xuống, những cô gái vót chông sông Ba kiêu dũng…

Song để ĐÁNH GIÁ NGÀY 30/4/1975  tốt hay xấu, phúc hay họa là tùy thuộc ĐCSVN làm gì sau khi chiếm được miền Nam. Lúc đó ta sẽ thấy được chân diện mục của Đảng. 

Sự đánh giá là hoàn toàn không tùy thuộc những chiến thắng quân sự và chính trị to lớn của Đảng trong thời chiến, những huyền thoại máy bay Đảng phục kích trong mây, nổ máy xông ra bắn hạ B-52… Nếu chiến tranh kết thúc mà Bắc Việt không rời lưng ngựa, vẫn khư khư mang giáp trụ, khinh thường lời khuyên của Lục Giả thì nhân dân biết đã gặp bọn côn đồ, ác bá. 

Thực vậy sau ngày 30/4/1975 CS đã hành xử như một đội quân thổ phỉ chính hiệu.

Choá mắt choáng ngợp trước miền Nam giàu có CS tích cực, lớp mua rẻ, lớp tịch thu của cải, tài sản tivi, tủ lạnh, máy thêu may, radio, đồng hồ, quạt máy, xe đạp, xe gắn máy, xe hơi, sữa hộp, thuốc men, vải vóc, mỹ phẩm… tháo gỡ các máy móc trong cơ xưởng, bệnh viện, trong các kho dụng cụ, vơ vét vàng bạc, đá quý của ngân hàng, chở lớp lớp ra miền Bắc xơ xác, thiếu hụt mọi mặt, nay chiếm được miền Nam như đại hạn gặp mưa rào. Sách vở thì chúng đốt hết.

Người thì bị trù dập, để lại tài sản, trốn ra biển cả trên những chiếc thuyền mong manh, gần số nửa bỏ mình trên biển, một số đông phụ nữ, bé gái bị hải tặc hãm hiếp, nhục nhã. Công an lại tổ chức bảo kê vượt biên, thu vàng bạc các hộ giàu, chờ ra khơi đón bắt trở lại, trấn lột thêm. Lại cắt hộ khẩu, bố trí đi kinh tế mới lao động cuốc đất sỏi đá đồi núi, để lại nhà cửa, phố xá buôn bán sầm uất được giải phóng tiếp quản, phân phối cho cán bộ và gia đình từ Bắc vào.  

Cả trên triệu người diện ngụy quân, ngụy quyền, văn nghệ sĩ đi trại tù cải tạo học tập đổi đời, sống dở chết dở từ vài năm đến ít chục năm với đám quản giáo kém học nhưng quyền uy, khinh khi hách dịch, xem mạng người tù miền Nam như cỏ rác. 

Hàng chục ngàn tù viên, tù sĩ đã bỏ xác trong trại tù nhất là tại các trại tù thiết lập ở Việt Bắc nơi thâm sơn cùng cốc, khí hậu rét buốt quá sức chịu đựng của người miền Nam. Thuốc men đã hiếm, các tù viên lại phải lao động cuốc rẫy, cực nhọc chết bỏ, gieo trồng tự túc lương thực, thực hiện lao động CS là vinh quang!   

Cựu Tổng bí thư Đỗ Mười (1991-1997) người kém học nhất trong các tổng bí thư đảng CS, song phát biểu lại rất chính xác, huỵch toẹt ruột ngựa : 

“Giải phóng miền Nam chúng ta có quyền tịch thu tài sản trưng dụng nhà cửa, hãng – xưởng, ruộng đất chúng nó, xe chúng nó ta đi, vợ chúng ta lấy, con chúng nó ta bắt làm nô lệ, còn chúng nó thì ta đày đi kinh tế mới và nơi rừng sâu nước độc, chúng nó sẽ chết lần mòn”.

Đánh giá ngày 30/4/1975 là vậy, quan sát việc làm của CS sau ngày thắng trận.

Chiếm được nước CS tái lập nền cai trị tròng lên đầu cổ nhân dân.

Theo định nghĩa khái niệm CAI TRỊ được hiểu : là (giai cấp hoặc thế lực cầm quyền) sử dụng bộ máy hành chính nhà nước và các công cụ tư pháp… một cách chuyên quyền, độc đoán, có tính áp đặt, thiếu dân chủ, bất bình đẳng, không vì lợi ích của toàn xã hội mà chỉ phục vụ cho lợi ích giai cấp, thế lực cầm quyền (Wikipedia). Vd: Chính sách cai trị của thực dân.

Đối lập với cai trị (to rule) là quản lý, quản trị, điều hành (to govern, to run, government).

Nước Việt Nam qua 4.000 năm lịch sử liên tục được trị vì bởi các triều đình phong kiến chuyên chế, bởi Tàu, Pháp đô hộ, bởi Cộng sản cai trị kiểu phong kiến.

Chỉ có một khoảng thời gian 20 năm 1955 -1975 ngắn ngủi, riêng người dân miền Nam được trải nghiệm một thể chế ‘cộng hòa’, biết có tổng thống, có đa đảng tranh đua ở Quốc hội và Thượng viện… do đó biết chắc chắn các quyền lợi của người dân được bảo đảm. 

Thời đó chưa có mạng Internet song báo chí là đa chiều, cung cấp đấy đủ mọi thông tin. 

Chỉ kể nhật báo, lâu đời nhất là Thần Chung, Sài Gòn Mới, Tiếng Chuông… và rồi Tiếng Dội, Tin Điển, Tia Sáng, Tự Do, Ngôn Luận, Dân Chủ, Dân Quyền, Chánh Đạo, Chính Luận, Độc Lập, Trắng Đen, Thời Luận, Xây Dựng, Lẽ Sống, Sống, Sóng Thần, Lửa Việt, Ánh Sáng…

Hồi đó miền Nam có tự do báo chí. 

Có tờ đả kích chính phủ, có tờ thân chính quyền, đa số trung lập, hay khen dở chê. 

Một số báo thì chống Mỹ như Dân Chủ, Tin Sáng, Chánh Đạo v.v…

Nhiều phóng viên các hãng thông tấn ngoại quốc từ Sài Gòn loan truyền những tin tức bất lợi cho chính phủ và chiến cuộc song họ vẫn được để yên, tự do hành nghề.

Chính phủ không ra báo. Báo chí là của tư nhân, hội đoàn… muôn màu muôn sắc. 

Chế độ VNCH còn non trẻ, tất nhiên chưa hoàn hảo song đầy hứa hẹn.

Tiếc thay nền cộng hòa nhân bản chỉ tồn tại 2 thập niên ngắn ngủi trong chiều dài lịch sử 4.000 năm thì tính ra mỗi ngày chỉ được tia nắng rọi vào nhà một hai phút, mà cũng chỉ ở nửa nhà.

____

II) Vai trò người Việt tị nạn CS và ánh sáng cuối đường hầm 

 

Từ năm 1975 đến nay 2023 đã 48 năm qua. 

Thủ đô Hà Nội năm 1975 còn nghèo xơ xác, phát triển tụt hậu, trên các nẻo đường hầu như chỉ thấy xe đạp và người đi bộ. Thật nghịch lý trong hoàn cảnh đó, Hà Nội đã đánh thắng miền Nam trù phú với thủ đô Sài Gòn giàu sang, dòng xe hơi nối đuôi kẹt dài trên đường phố.

Ngày nay Hà Nội đã biến đổi thành một đô thị hiện đại lố nhố những dãy cao ốc, vô số khách sạn 5 sao, thậm chí 6 sao, đông đảo siêu thị lớn, xe cộ thì tràn ngập đầy đường, xa lộ chằng chịt lại có tàu điện ‘metro’ treo cao… 

Những thay đổi lột xác thần kỳ ấy có được là nhờ sự lãnh đạo tài ba của đảng CSVN, không thể chối cãi. Khắp nước còn xây dựng cơ man tượng đài đồ sộ, các công trình tưởng niệm rộng lớn, lấn đất, ảnh hưởng nặng đến cảnh quang đẹp đẽ, môi trường thiên nhiên lành mạnh. 

Không có Đảng thì không bao giờ nước ta có được cơ đồ như hiện nay (theo NPTrọng). 

Đất nước trù phú thì đảng viên giàu sụ. 

“Nếu là người hãy là người cộng sản” (TBT Nguyễn Phú Trọng 2/2/2023). 

Thật phúc đức cho nòi giống Hồng Lạc.  Cầu mong Đảng cai trị đời đời, người dân nghèo đói thiếu thốn chịu mất tự do đổi lấy ấm no, ai giàu mặc ai.

Nhưng phải là ấm no có thật vì hiện tại vẫn đầy rẫy những cảnh tượng đau lòng, dân nghèo bươi đống rác sinh kế, đau ốm không có tiền vào bệnh viện, thất nghiệp thì con thôi học… Người dân mất cả chì lẫn chài, ấm no lẫn tự do, xôi hỏng bỏng không, nhưng phải giữ im lặng. 

Sự cai trị độc tôn của ĐCSVN dựa vào 1- độc quyền thông tin và 2- họng súng đàn áp chống đối. ĐCSVN bậc thầy cả hai sách lược, thể hiện như sau: 

1-  Độc quyền thông tin = bưng bít thông tin + bịa đặt lừa dối:

– Bưng bít thông tin: Điển hình: Đầu tháng 11/2021 video quay cảnh Đại tướng Tô Lâm, bộ trưởng Công An công du Anh Quốc cùng tùy tùng vào nhà hàng nổi tiếng của “Thánh Rắc Muối” Salt Bae hưởng lạc, thưởng thức món “Bò dát vàng” tính tiền tỷ. Cách ăn độc đáo ”đút nhanh, đớp gọn”, kích thích khẩu vị. Báo chí quốc tế, mạng xã hội trong nước sôi động bàn tán. Đảng, Nhà nước Việt Nam thì bưng bít tin này, cấm đả động.

Mới đây ngày 21/4/2023 nhà văn Dương Thu Hương được trao tặng Giải thưởng Văn Học Thế Giới trị giá 200.000 (221.000 USD). Truyền thông CSVN giữ hoàn toàn im lặng không loan báo. Người dân trong nước vẫn biết qua báo chí quốc tế và mạng xã hội trong nước.

– Bịa đặt lừa dối: Điển hình Truyện dài Bác Hồ Mỹ du. Báo chí CS hư cấu Nguyễn Tất Thành, tức là Bác, đến và lưu lại Mỹ 2 năm (1912 – 1913) có lúc lại nói 3 năm, từ 1911.

Ở New York Bác đến nghe ông Marcus Garvey diễn thuyết ở khu Harlem và đều đặn tham dự các cuộc họp của Hiệp hội cải thiện người da đen toàn cầu (UNIA). 

Nguyễn Tất Thành lại đến Boston, xin phụ làm bánh tại Parker House Hotel cũng 2 năm.

Phái đoàn Thủ tướng Phan Văn Khải năm 2005, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng năm 2015, Phó thủ tướng Vương Đình Huệ năm 2018, Thủ tướng Phạm Minh Chính năm 2022 và nhiều đoàn công tác khác đi Hoa Kỳ đều đến Parker House, xuống thăm căn bếp ở tầng hầm, nơi Bác ở và làm việc (!) và bày tỏ sự xúc động sâu sắc nhớ ơn Bác. Tầng hầm chứa căn bếp này nay đã trở thành nơi Thánh địa tại đất Mỹ của ĐCSVN cùng với Lăng Bác, Hà Nội.

Đây là sự bịa đặt trắng trợn to lớn được CS dàn dựng.

Sự thực Nguyễn Tất Thành theo tàu buôn đến New York, Mỹ là gần cuối tháng 12/1912. Tháng này có nhiều lễ nghỉ (Giáng sinh, Tết Dương lịch) và qua đầu năm 1913 Thành mới có thể theo tàu rời Mỹ trở về châu Âu. Tính ra NT Thành chỉ ghé lại Mỹ trong khoảng 2 tuần lễ. (Báo điện tử ĐCSVN : “Hồ Chí Minh tìm đường cứu nước”).  (25/8/2019). 

Còn nữa, ông Marcus Garvey (1887-1940) người Jamaica, sáng lập hội UNIA là từ năm 1914 và mãi đến năm 1916 mới sang sống ở Hoa Kỳ. Suy diễn ra cả đống chuyện lặt vặt, tầm phào CS kể về Bác Hồ đều là sản phẩm tưởng tượng, kiểu Lê Văn Tám.

Tuy nhiên chính sách độc quyền thông tin của CS bấy lâu ‘một mình một chợ’ nay gặp khắc tinh là mạng lưới Internet bao phủ toàn cầu, cung cấp, trao đổi thông tin, từng giờ phút. 

2- Đàn áp chống đối

Với các điều 258 và 331 hình luật xử lý phạt tù nặng các nhân vật bất đồng chính kiến, ngày càng nhiều với các quan điểm và phê phán sắc bén, xây dựng, từ tốn. Kết quả cho đến nay thì cũng tương tự trò đốt lò thiêu tham nhũng, ‘như nước đổ đầu vịt’. 

Một mặt khác chính sách dùng họng súng trấn áp thế lực thù địch là bất khả thi đối với cộng đồng trên 4 triệu người Việt hải ngoại, đại đa số là các người di tản sau 1975.

Cộng đồng người Việt di tản chống cộng tích cực. Là những người già dặn kinh nghiệm viết sử, báo, phát thanh, lập Website, youtube… rồi rào và liên tục viết hồi ký kể lại chuyện cải cách ruộng đất đẫm máu, bao cấp, nhân văn, thảm sát Tết Mậu Thân, vượt biên, kinh tế mới, đổi tiền, tù cải tạo, chuyện lãnh đạo ngu lú, chế độ tham nhũng, mua quốc tịch… Chính quyền muối mặt, chỉ có thể sai bảo dư luận viên viết bài phản bác trên mạng, lý luận rẻ tiền. 

Vd: Để phản bác bài viết: “Giải mã bí ẩn thân thế bác Hồ”, Nhà nước cho đăng tải bài Giải mã âm mưu xuyên tạc sự thật về Chủ tịch Hồ Chí Minh (https://nhanvanviet.com > giai-ma-a) trên mạng ngày 23/4/2023. Tuy nhiên chỉ đánh động hiếu kỳ khiến bài viết đó ăn khách.

Việt Nam là nước độc nhất trên thế giới có một cộng đồng lớn ở hải ngoại chống đối năng động, tích cực, mạnh mẽ, kiên trì chính quyền trong nước.

Mới nhìn qua người ta có thể cho rằng sự chống đối CS của cộng đồng người Việt hải ngoại là như ‘muỗi đốt chân voi’, chỉ tổ gãy vòi song “nước chảy đá mòn, mưa dầm thấm lâu”, hợp công với các mạng xã hội trong nước vạch rõ quản lý kinh tế yếu kém + tham nhũng chằng chịt, bán tài nguyên, nhượng đất… Chính quyền Việt Nam nay đã bộc lộ những nứt rạn, chia rẽ nội bộ, dân chúng thì ngày càng hiểu biết và tăng bất mãn.  Ánh sáng cuối đường hầm hé lộ.

Thí dụ một bước quan trọng: Cộng đồng người Việt tị nạn CS đã đóng góp chứng minh một cách khoa học HCM, cội gốc thảm họa và NAQ là 2 người khác biệt. Kẻ nằm trong lăng Bác là ai gốc gác chưa rõ. Đã có một sự phối hợp che dấu thông tin + lừa dối vĩ đại. 

Báo L’Humanité (Nhân Đạo) của ĐCS Pháp, năm thứ 29, số 12292, ngày thứ ba 09/08/1932 cũng đã đăng tin và chia buồn về Nguyễn Ái Quốc, sáng lập viên kiên cường của ĐCS Đông Dương đã từ trần vì bệnh lao phổi tại bệnh xá nhà tù ở Hong Kong.

HCM và NAQ được chứng tỏ khác biệt nhau quá rõ rệt.  

Về ngoại hình, Nguyễn Ái Quốc người nhỏ nhắn, cao 1m62 theo số liệu trong hồ sơ hình sự tại sở Mật thám Bắc Kỳ. Hồ Chí Minh dáng cao cao, cao 1m75  căn cứ theo các hình chụp Hồ chủ tịch đứng ngang hàng sát cánh chủ tịch Bắc Hàn, Kim Nhật Thành (cao 1m75), Thủ tướng Ấn Độ, J. Nehru (cao 1m78) và chủ tịch Trung Quốc, Mao Trạch Đông (cao 1m80) là những nguyên thủ quốc gia khác tại các nước Á châu (Giải mã bí ẩn thân thế Bác Hồ).

Video còn cho thấy năm 1964 được ký giả Pháp phỏng vấn, HCM tỏ vẻ khá, trả lời trực tiếp bằng tiếng Pháp tuy còn sai văn phạm đây đó và cần người phụ tá nhắc nhở những chữ khó. 

(Phỏng vấn bác Hồ năm 1964 – Youtube.com/watch?v=z93J)

Năm 1966 trả lời phóng viên Nhật Bản thì qua video màu mọi người ngỡ ngàng và sượng sùng thấy HCM nhặt kính mang vào mắt, cầm xấp giấy, cúi đầu ngắc ngứ đọc các câu trả lời viết sẵn, cũng ngắn thôi bằng tiếng Việt để trả lời phỏng vấn, được thông dịch ra tiếng Nhật.

(https://www.youtube.com/watch?v=nCPdpYMrhzI). Sự kiện này là do có những người học ngoại ngữ viết, đọc khá dễ nhưng nói khó khăn, mất tự tin. 

Nếu là Nguyễn Tất Thành, cựu học sinh trường Quốc học Huế, năm 1910 dạy thể thao và chữ quốc ngữ ở trường tiểu học Dục Thanh, Phan Thiết, tất không đến nỗi phải đọc trên giấy viết sẵn các câu trả lời phỏng vấn.

____

 

 III) Lời kết 

 

Từ 1975 đến nay đã 48 năm qua cộng đồng người Việt hải ngoại không ngớt đấu tranh không khoan nhượng (từ ngữ CS) với chế độ CSVN. CSVN có súng đạn, có Công an còn Đảng còn mình song thúc thủ một bề, vô phương hăm dọa, trừng phạt, bắt bớ được ai.

Lúc đói rách người ta chịu hi sinh tự do. Đến lúc có cơm no ấm cật thì tự do là không thể thiếu. Nhìn xem các nước quanh ta: Thái Lan, Malaysia, Philippines, Indonesia… 

ĐCSVN cho Việt Nam có gì: thành phố hiện đại với dãy dãy cao ốc, khách sạn 5, 6 sao, siêu thị sầm uất, xe cộ đầy đường… thì các nước kể trên cũng có đầy đủ (hoặc nhiều hơn) các thứ ấy cho nhân dân họ. Người dân của họ lại có thêm ‘tự do’.  

Là thứ mà người dân ta không có, CS xây nhiều tượng đài thay thế cũng thế thôi.

ĐCSVN luôn ra rả khẳng định ‘dân làm chủ’, mọi thứ ‘của dân, do dân, vì dân’, ‘dân biết, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát’… Rất chí lý! Nói dân làm chủ tức là nói Hiến pháp làm chủ: Hiến pháp là mệnh lệnh, là tiếng nói của nhân dân để quản lý và điều hành đất nước.

Dân làm chủ đúng nghĩa chỉ khi nào Hiến Pháp là văn kiện pháp lý cao nhất trong nước. Cương lĩnh mọi đảng phái tất nhiên đều đặt dưới.

Bằng không thì chớ nói ‘dân làm chủ’.

Lãnh vũ khí đánh thuê cho chủ ngoại nhân có tận sức đạt thắng lợi cũng chẳng danh giá gì. Tổ chức linh đình kỷ niệm ăn mừng đại thắng cướp được nhiều tài sản, của cải càng thêm nhục, Hơn nữa nếu phải tàn sát đồng bào và hi sinh mạng sống của cả triệu binh sĩ của mình.

Ngày 30/4/1975 Ất Mão CSVN đại thắng cuộc chiến ủy nhiệm. Ngẫm lại bên thắng cuộc là vinh quang hay sỉ nhục? Đánh giá ngày 30/4/1975 CS đại thắng ‘phúc hay họa, vinh hay nhục’ cho nước nhà còn tùy thuộc ngày ấy mang lại cho đất nước hận thù triền miên hay hòa giải dân tộc.

Tuy nhiên vượt trên tất cả, đánh giá ngày 30/4/1975 đó là ‘họa kiếp’ dẫn dắt Việt Nam vào tròng lệ thuộc Tàu cộng và như thanh gươm Damocles, ‘đại họa’ mất nước, diệt tộc sờ sờ nhãn tiền trừ phi được dân tộc hòa giải hóa giải.

Năm nay Quý Mão, 48 năm qua. 

Đến 30/4/2035 sẽ đủ 60 năm, một hoa giáp, Ất Mão trở lại.

Xưa năm Giáp Thân 1884 Pháp chiếm trọn nước Việt Nam, thiết lập nền bảo hộ tồn tại đến năm 1945, được 60 năm. Nếu tính từ năm Pháp chiếm Nam Kỳ thì được trên 80 năm. 

Ngày nay xét họa Tàu cộng, tình hình bất hòa dân tộc và sự thức tỉnh của đồng bào thì chế độ CSVN như hiện hành sẽ tồn tại tương tự Pháp thuộc đô hộ, không quá một hoa giáp, kể từ ngày 30/4/1975 Ất Mão là ngày CS thâu tóm trọn vẹn đất nước, cho đến năm Ất Mão trở lại.

___________

Chú Thích

[1] Hai ví dụ điển hình nữa của loại hình chiến tranh uỷ nhiệm ở trong cuộc chiến tranh Lạnh này là Chiến tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến tranh Việt Nam (1955-1975)… (Wikipedia).

Cuộc chiến uỷ nhiệm có các kết quả khác nhau khi lúc là phe cộng sản (thân Liên Xô) chiến thắng như ở Việt Nam hay là phe chống cộng (thân Mỹ) thắng như ở Afghanistan hay là bế tắc như ở Triều Tiên (Wikipedia). 


 

CATEGORIES
TAGS
Share This

COMMENTS

Wordpress (0)